Thứ năm, 4/2/2016

          Thơ xuân có vị trí “đặc biệt”trong thơ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đặc biệt bởi lời thơ ngắn gọn, ngôn từ và cách diễn đạt dễ hiểu như lời Người tâm sự “Mấy lời thân ái nôm na/Vừa là kêu gọi,vừa là mừng xuân”. Thêm nữa,bên cạnh những cảm xúc đẹp về mùa xuân, Người còn làm thơ để mừng tuổi đồng bào. Gần 30 năm trời (1942-1969), cứ mỗi khi Tết đến xuân về là cả nước lại mong chờ những vần thơ chúc Tết của Bác như một món quà ý nghĩa. Món quà ấy là nguồn động viên, cổ vũ toàn dân tộc cùng nhau đoàn kết một lòng, vững bước tiến lên trong đấu tranh cách mạng, trong lao động và sáng tạo để xây dựng quê hương, đất nước… Hơn thế đằng sau thi hứng từ mùa xuân, đằng sau nỗi niềm dân tộc, tấm lòng với đồng bào, mỗi bài thơ của Hồ Chí Minh còn là bài học lớn khiến chúng ta phải suy ngẫm.

        Nói đến thơ xuân, chúng ta không thể không nhắc đến một bài thơ được coi là kiệt tác của Người viết ở Việt Bắc năm 1948:
       Rằm xuân lồng lộng trăng soi
       Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân
       Giữa dòng bàn bạc việc quân,
       Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền.
       Không chỉ rung động trước vẻ đẹp của mùa xuân. Xuân còn đi vào trong thơ Bác như một nguyên cớ, là nguồn cảm hứng để Người bày tỏ cái nhìn lạc quan, biện chứng về xu thế vận động, phát triển của lịch sử, của dân tộc. Trong bài thơ tự khuyên mình Người viết:
       Nếu không có cảnh đông tàn
       Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân
       Nghĩ mình trong lúc gian truân
       Gian nan rèn luyện tinh thần thêm hăng.
       Với Bác, không có công việc trọng đại nào hơn việc đánh giặc giữ nước và không có niềm vui nào lớn hơn niềm vui thắng trận, Bác viết:
      Tháng tư hoa nở một vườn đầy,
       Tía tía,hồng hồng đua sắc tươi.
       Chim trắng xuống hồ tìm bắt cá
       Hoàng oanh vút tận trời
       Trên trời mây đến rồi đi,
       Miền Nam thắng trận báo về tin vui.
       Qua những vần thơ viết về mùa xuân, chúng ta thấy ở Bác luôn có một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của một thi nhân với một cốt cách, phong thái ung dung, tự tại của người chiến sĩ cách mạng kiên trung. Xuân khơi nguồn cảm hứng thơ. Thơ lấy xuân làm nguyên cớ. Xuân tự đất trời và xuân tự lòng người hòa quyện, tâm hồn thi sĩ và tinh thần chiến sĩ kết tụ, Bác để lại cho đời những vần thơ vừa rung động, tràn ngập sắc xuân,vừa toát lên tinh thần lạc quan, khỏe khoắn của một ý chí lớn: Ý chí cách mạng.   (Trích trong tập sách Lạc quan - Bộ sách học Bác lòng ta trong sáng hơn của nhà xuất bản Văn học năm 2014)
  
Search

- Di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia: Nhà lưu niệm Bác Hồ, Trại Giam Bệnh viện Chợ Quán

- Di tích lịch sử  văn hóa cấp thành phố: Chùa Thiên Tôn